Diễn viên Phương Nam: Tôi nhận thấy cái bóng của sự thành công dễ chịu hơn cái bóng của sự thất bại rất nhiều.
Sau thành công với vai diễn anh Tạ trong Mưa Đỏ, nam diễn viên chính thức trở lại màn ảnh rộng và lần đầu thử sức với thể loại kinh dị trong Út Lan 2. Với một màu sắc hoàn toàn khác biệt so với những vai diễn trước đây, dự án mang đến cho nam diễn viên cơ hội khám phá nhiều khía cạnh mới trong diễn xuất và trải nghiệm những “lần đầu” đáng nhớ trong hành trình làm nghề.
* Mưa đỏ đã trở thành một cột mốc rất lớn của điện ảnh Việt khi đạt doanh thu kỷ lục phòng vé. Nhìn lại hành trình đó, điều anh tự hào nhất về vai diễn của mình và có sự thay đổi nào đáng kể trong thời gian gần đây?
– Thành công của Mưa Đỏ và cột mốc doanh thu kỷ lục thực sự là một món quà quá lớn, nằm ngoài sự mong đợi của tôi. Đó hoàn toàn là thành quả từ sự cống hiến của cả một tập thể Điện ảnh Quân đội Nhân dân, dưới sự dẫn dắt của đạo diễn Đặng Thái Huyền. Điều tôi tự hào nhất là vai diễn anh Tạ đã được rất nhiều khán giả đón nhận, đồng thời tên tuổi của Phương Nam cũng được ghi nhận qua những giải thưởng danh giá và có thêm một vị trí nhất định trong nền điện ảnh nước nhà. Hơn nữa, nếu như trước đây cách làm việc của tôi luôn có phần “kén chọn” về nhà sản xuất hay đạo diễn, thì bây giờ tôi cảm nhận bản thân cũng dần được đón nhận và thấu hiểu hơn.
* Thành công của một bộ phim lớn đôi khi cũng tạo ra áp lực rất lớn cho dự án tiếp theo. Anh có từng lo khán giả sẽ luôn đặt tên mình dưới “cái bóng” của Mưa đỏ không?
– Mưa Đỏ đã ra mắt được gần một năm nhưng trong suốt quãng thời gian qua cho đến hiện tại, tôi vẫn được khán giả gọi bằng cái tên thân thuộc ‘anh Tạ’. Đối với tôi, mỗi khi cái tên ấy được vang lên, tôi đều cảm thấy rất tự hào và hãnh diện. Vì đã từng trải qua cả chục lần casting thất bại, từng đảm nhận những vai diễn không ai nhớ mặt, đặt tên, nên tôi nhận ra rằng cái bóng của thành công dễ chịu hơn cái bóng của thất bại rất nhiều. Tôi chỉ mong rằng trên con đường diễn xuất của diễn viên Phương Nam, sẽ có thêm thật nhiều “cái bóng” của thành công, thay vì chỉ có một cái bóng.

* Út Lan 2 là dự án điện ảnh kế Mưa Đỏ mà anh tham gia và cũng đánh dấu lần đầu anh góp mặt trong một bộ phim kinh dị. Điều gì khiến anh quyết định nhận lời tham gia dự án này? Có quá mất nhiều thời gian để anh nhận lời hay không?
– Tôi không mất nhiều thời gian để nhận lời tham gia Út Lan 2, bởi ngay khi đọc kịch bản, tôi đã cảm thấy rất ấn tượng. Câu chuyện trong Út Lan 2 được xây dựng vừa cảm động, vừa ý nghĩa, lấy bối cảnh miền Tây sông nước Việt Nam và lồng ghép những yếu tố linh dị, qua đó đưa tôi vào một thế giới đầy bí ẩn. Chính vì thế, tôi rất háo hức khi có cơ hội được tham gia dự án Út Lan 2.
* Sau quá trình trên set quay thì theo anh diễn xuất trong phim kinh dị khác gì so với phim chiến tranh hay chính kịch mà anh từng tham gia?
– Nếu phim chiến tranh đòi hỏi người diễn viên phải nén cảm xúc vào bên trong để bộc lộ chiều sâu bi tráng, thì phim kinh dị lại là một cuộc vắt kiệt cả về thể xác lẫn tâm lý theo một cách hoàn toàn khác. Sau quá trình lăn lộn trên set quay của Út Lan 2, tôi nhận ra hai điểm khác biệt cốt lõi:
Đầu tiên là sự leo thang của nỗi sợ vô hình. Trong Mưa Đỏ, nhân vật phải đối diện với bom đạn hiển hiện trước mắt nên tâm lý mang tính trực diện, nhưng ở một bộ phim kinh dị lấy bối cảnh sông nước thì nỗi sợ lại đến từ sự hoang mang, cô độc trước những thế lực khuất mặt. Điển hình là phân đoạn tôi một mình chèo chiếc xuồng ba lá lướt qua mặt nước tĩnh lặng giữa khu rừng đêm, xung quanh bị sương mù bao phủ. Giữa không gian mênh mông, tĩnh mịch ấy, việc phải duy trì trạng thái căng thẳng tột độ, cảm nhận từng hơi lạnh từ lòng sông bốc lên đòi hỏi một nguồn năng lượng tinh thần rất lớn, để từng ánh mắt, hơi thở của tôi đều có thể truyền được cảm giác rợn người đến khán giả.
Điểm khác biệt thứ hai chính là thử thách khắc nghiệt về thể chất. Phim chiến tranh vất vả vì khói lửa, bùn đất, còn phim kinh dị miền Tây lại là một trải nghiệm khắc nghiệt dưới nước. Bối cảnh phim tại rừng U Minh Thượng phần lớn được quay vào ban đêm, không chỉ dừng lại ở việc chèo thuyền, thử thách thực sự đến ở những cảnh cao trào, khi những bàn tay “ma quái” bất ngờ trồi lên từ lòng nước sâu để kéo ghì mình xuống. Việc liên tục ngâm mình trong dòng nước lạnh ngắt, phối hợp nhịp nhàng với ê-kíp để vừa đảm bảo an toàn vừa giữ được nét mặt chân thật nhất là một bài học vô cùng lớn đối với tôi. Đó là một trải nghiệm vắt kiệt sức nhưng cực kỳ đáng giá, giúp tôi hiểu rằng diễn xuất hình thể và việc làm chủ nỗi sợ hãi cũng là những kỹ năng mà mình còn phải học hỏi rất nhiều.

* Quá trình quay Út Lan 2 có thử thách nào khiến anh nhớ nhất? Đó là áp lực về tâm lý, thể lực hay việc phải nhập vai trong bầu không khí “nặng nề” của phim? Anh hãy chia sẻ về những trải nghiệm đó.
– Thử thách lớn nhất trên trường quay Út Lan 2 không đến riêng lẻ, mà là một cuộc bào mòn đồng thời cả về thể lực lẫn tâm lý dưới áp lực thời gian vô cùng khắc nghiệt. Về thể lực, việc đoàn phim phải di chuyển, rong ruổi liên tục qua nhiều bối cảnh khác nhau thực sự là một bài toán khó. Từ việc ngâm mình nhiều giờ liền dưới dòng nước lạnh ngắt xuyên đêm tại bối cảnh ngập nước ở rừng U Minh Thượng, cho đến việc lăn lộn giữa không gian âm u của rừng cây tại Giàn Gừa, rồi lại tất bật di chuyển đến những bối cảnh nhà dân được dựng riêng ở Kiên Giang, với lịch trình bấm máy dày đặc, có những lúc cơ thể tôi thực sự chạm ngưỡng kiệt sức.
Khi thể lực đi xuống, áp lực tâm lý cũng lập tức đè nặng. Tôi vừa phải tỉnh táo để phối hợp chính xác với ê-kíp kỹ thuật dưới nước, vừa phải duy trì trạng thái hoang mang, căng thẳng tột độ của nhân vật mà không để cảm xúc bị đông cứng vì cái lạnh ban đêm. Tuy nhiên, bầu không khí “nặng nề” vốn có từ thiên nhiên miền Tây lại chính là chất xúc tác tuyệt vời để tôi nhập vai. Sự tĩnh mịch nơi rừng nước U Minh Thượng, nét ma mị của những tán cây ở Giàn Gừa cho đến cảm giác cô độc tại các bối cảnh nhà ở Kiên Giang đều mang đến một sức mạnh áp chế tinh thần rất lớn.
Thay vì trốn tránh điều đó, tôi chọn cách nương theo, biến chính sự mệt mỏi và run rẩy thực tế của thể xác thành nét diễn chân thật nhất của nhân vật trước những nỗi sợ vô hình. Nhìn lại, chính sự khắc nghiệt của địa hình và hành trình vất vả qua từng bối cảnh đặc thù ấy đã trở thành một trải nghiệm vô giá, giúp tôi vượt qua giới hạn của bản thân và trưởng thành hơn rất nhiều trong tư duy làm nghề.
* Những năm gần đây, phim kinh dị Việt đang có nhiều bước tiến và liên tục thu hút khán giả. Là người lần đầu góp mặt ở thể loại này, anh nhìn nhận sức hút của phim kinh dị Việt hiện nay ra sao?
– Tôi nghĩ sức hút lớn nhất của phim kinh dị Việt hiện nay đến từ chất liệu văn hóa dân gian và tâm linh bản địa. Khán giả ra rạp không chỉ vì những kỹ xảo xa lạ, mà còn vì muốn đối diện với những nỗi sợ truyền miệng, gần gũi với đời sống. Thể loại này cũng không còn dừng lại ở việc hù dọa đơn thuần, mà đang có sự đầu tư bài bản hơn về kịch bản và bối cảnh chân thực.
Qua lần đầu trải nghiệm với Út Lan 2, tôi nhận ra dòng phim này đang có những chuyển mình mạnh mẽ trong tư duy sản xuất. Các ê-kíp sẵn sàng dấn thân vào những bối cảnh khắc nghiệt để mang lại những cảm xúc chân thật nhất cho khán giả. Sức hút hiện tại có thể là một bệ phóng lớn cho dòng phim kinh dị Việt, nhưng đồng thời cũng đặt ra yêu cầu để người diễn viên phải đào sâu hơn vào tâm lý nhân vật, nếu muốn giữ chân khán giả lâu dài thay vì chỉ tạo nên một làn sóng nhất thời.
* Anh có theo dõi phim kinh dị Việt nhiều không? Và theo anh, điều gì khiến Út Lan 2 khác biệt so với những bộ phim kinh dị Việt đã ra mắt trước đó?
– Tôi vẫn luôn quan sát dòng phim này một cách lặng lẽ. Nhưng với tôi, việc xem không phải để tìm kiếm một công thức, mà để nhìn thấy cách các đồng nghiệp đối thoại với nỗi sợ của khán giả. Sự khác biệt của Út Lan 2 nằm ở chỗ bộ phim không cố gắng hù dọa bằng những kỹ xảo xa lạ, mà đánh thức thứ không khí đặc quánh từ những vùng đất vốn đã mang trong mình những câu chuyện riêng.
Khi chúng mình đứng giữa lòng nước thâm u của U Minh Thượng hay dưới những tán rễ đan cài của Giàn Gừa, ranh giới giữa phim ảnh và hiện thực gần như bị xóa nhòa. Bộ phim có một lối dẫn dụ rất riêng, từ những bối cảnh tự nhiên cho đến những góc khuất trong ngôi nhà ở Kiên Giang. Chính bầu không khí lơ lửng và sự tĩnh mịch đó mới là thứ vô hình len lỏi vào tâm trí, khiến mỗi khán giả khi ra rạp có thể sẽ có những cảm nhận rất khác nhau. Hơn nữa, Út Lan 2 không chỉ kinh dị bằng những gì chúng ta nhìn thấy, mà còn bằng tâm lý của nhân vật được trải dài theo mạch truyện.
* Sau Mưa đỏ và Út Lan 2, anh mong muốn khán giả sẽ nhớ đến mình như một diễn viên như thế nào?
– Tôi luôn nhìn nhận hành trình của mình từ những bước đi thầm lặng ban đầu, từ hình tượng người chiến sĩ anh Tạ trong Mưa Đỏ và đến dự án kinh dị Út Lan 2, không phải là một cuộc thay đổi hình ảnh đơn thuần mà là sự nối dài của những lần dấn thân nghiêm túc, để tôi có thể khám phá và tìm hiểu giới hạn của chính mình.
Sau tất cả, tôi không kỳ vọng công chúng nhớ đến mình qua một danh xưng lấp lánh hay bị đóng khung bởi bất kỳ một đỉnh cao doanh thu nào. Điều tôi mong muốn nhất là khi nhắc đến Phương Nam, khán giả sẽ nhớ đến một người diễn viên tâm huyết, luôn diễn xuất bằng đam mê, sự tôn trọng dành cho nghề diễn và khán giả, thay vì được nhớ đến chỉ bởi những con số ấn tượng mà một vai diễn mang lại.
ÚT LAN 2 dự kiến khởi chiếu tại các rạp trên toàn quốc từ ngày 25.09.2026.


